Thứ Ba, ngày 26 tháng 3 năm 2013


Hãy hiểu cho anh!

Trăng sáng, bầu trời đầy sao lung linh muôn vàn vì sao nhấp nháy. Tôi ngồi bên em giữa khoảng không bao la vô tận của đất trời. Trăng lọt qua tán lá trải trên mặt cỏ những đốm sáng tròn loang lổ. Gió dưới sông nhè nhẹ bay lên, lành lạnh. Im lặng, chậm chạp nặng nề, không biết tôi và em đã ngồi như thế bao lâu...
Bỗng em đứng dậy, với giọng dứt khoát đầy uy lực:
- Mình về thôi anh.
Tôi miễm cưỡng đứng dậy, vội nắm tay em, bàn tay mền mại, nhỏ bé. Tôi kéo em lại gần hỏi nhỏ:
- Ý Em thế nào?
- Như thế thôi anh ạ
Em trả lời không nhìn tôi, cố gỡ tay ra khỏi bàn tay cứng cáp khô ráp của tôi. Biết em khó khăn lắm mới  nói lên được chính kiến riêng của mình. Còn tôi trong hoàn cảnh này, không biết nói với em thế nào. Em đã định đoạt tất cả ngoài sự mong muốn của tôi. Phải làm gì đây, bao câu hỏi tự vấn trong tôi. Đối diện với chính mình tôi hiểu: đã yêu thương em rất nhiều!
Đèn đường đã tắt từ khi nào, con đường rộng thênh thang không một bóng người, vắng lặng dưới ánh trăng khuya. Lạnh lẽo của đêm cuối thu càng thêm lạnh. Em và tôi mỗi người một ngả.
Lòng trĩu nặng, rối bời, thật khó nghĩ, tôi dừng xe, ghé vào quán Cà phê muộn bên đường. Tách cà phê đắng ngắt vô duyên trước mặt, trở về với thế  giới riêng của mình: Có lẽ tôi là thằng đàn ông nhu nhược, kém cỏi nhất thế gian này.
Rồi cũng đến lúc tôi phải đứng dậy ra về. Đến cổng, ánh điện từ trong nhà hắt ra mờ mờ, bấm khóa, cánh cổng tự động từ từ mở ra, tôi đánh xe vào gara, cánh cửa dần dần khép lại, để lại khoảng trống phía sau đen ngòm lặng lẽ, lũng thững bước vào nhà, cửa khép hờ, vợ tôi nói vọng ra:
-  Anh tắm rửa đi, chờ em  nấu lại thức ăn cho nóng, về muộn đói lắm không anh?.
Nghe lời quan tâm vô tư của vợ, tôi như chợt tỉnh:
-  Em cứ ngủ với con đi, anh tự làm được rồi.
Tắm xong, tôi nằm dài trên Sofa phòng khách, mở Tivi xem, chẳng biết lúc đó là chương trình gì, lơ đãng nhìn lên trần nhà. Những suy nghĩ về  Phương chưa dứt, mình phải làm gì làm thế nào trước hoàn cảnh này. Bỗng bàn tay ấm áp chạm vào vai,  tôi như bừng tỉnh, Mai vợ tôi đã dậy từ lúc nào:
- Anh không ăn cơm?
-   Anh ăn ở ngoài rồi, làm muộn lúc về  vào quán làm bát phở.
-  Anh có vẻ mệt, đi ngủ, đi anh!
- Ừ!
Nghe lời vợ, tôi tắt Tivi lên gường. Bé Bi ngủ ngoan, khuôn mặt bầu bĩnh trắng trẻo, miệng tóp tép, yêu quá! Ghé xuống thơm lên má con, im lặng nằm xuống chỗ ngủ của mình. Mai bật đèn ngủ, nhẹ nhàng vào nằm xuống giữa con và tôi. Mùi nước hoa dịu dàng, làn da ấm áp chạm vào tôi. Cảm giác hạnh phúc bình yên, tôi xoay người ôm Mai vào lòng. Trong đầu thoáng nghĩ, “Anh có lỗi với em và con”. Nhưng rồi hình ảnh của Phương hiện lên, tôi nói nhỏ vào tai Mai: “Ngủ đi em, hôm nay anh mệt”. Rồi nhẹ nhè đặt đầu Mai xuống gối, quay ra ngoài vờ như ngủ, nằm im suy nghĩ. Mai ngoan hiền, quay vào ôm con, một lúc sau  đã nghe tiếng thở đều đều.
Tôi tự hỏi:  Mình có phải là thằng đàn ông tham lam, ích kỷ, thiếu trách nhiệm với vợ con? Rồi quá khứ lần lượt hiện ra, như cuốn phim quay chậm.
Ngày tôi vừa ra trường đang chờ xin việc, anh Hùng học cùng lớp rủ  về nhà chơi. Nhà anh Hùng ở trung tâm thành phố, thật sang trọng, đúng là “ Nhà mặt phố bố làm quan”. Bố mẹ anh Hùng vui vẻ, quan tâm hỏi han về gia đình nhà cửa, và dự định sắp tới của tôi. Thấy hai bác thông cảm, không ngại ngần tôi nói chuyện với hai bác. Khi nghe xong, bố anh Hùng  nói:  “Là cử nhân tài chính kinh tế mà về huyện thì phí quá, cháu về đây làm việc đi”.
Nhờ bố anh Hùng xin việc, gần nửa tháng sau, tôi nhận quyết định về Sở kế hoạch đầu tư công tác. Cơ quan bố trí cho tôi một phòng vừa làm việc, vừa nghỉ tại cơ quan. Công việc ổn định, những ngày nghỉ, không về nhà, tôi đến nhà anh Hùng chơi.
Anh Hùng có hai anh em, Anh Hùng là con một. Mai là em con chú ruột ở trong quê. Bố Mai mất sớm, mẹ đi bước nữa, bố mẹ anh Hùng đón về nuôi từ khi mới được bốn, năm tuổi. Hai bác nuôi dưỡng, dạy dỗ thương quý như con ruột, Mai gọi hai bác là bố mẹ. Học xong Đại học sư phạm Mai về dạy học ở trường Phổ thông trung học ngay trong Thành phố.
Mai không những có vóc dáng cân đối, nhanh nhẹn hoạt bát, giọng nói nhỏ nhẹ, mà còn sở hữu một nước da trắng hồng, mái tóc đen dài thướt tha, đôi mắt đen truyền cảm.  Ngay lần gặp đầu tiên tôi đã có cảm tình, khi biết  hoàn cảnh của Mai không những thương yêu hơn, mà còn cảm thấy mình có phần trách nhiệm.
Mai quan tâm, yêu quý tôi thực lòng. Tám tháng sau chúng tôi tổ chức lễ thành hôn.
Ngày cưới chúng tôi, anh em, bạn bè đến dự đông đủ. Ai cũng mừng cho tôi lấy được cô vợ vừa đẹp người, ngoan nết, nhà lại ở Thành phố, bố làm cán bộ ở tỉnh.  Phương về dự, nhân lúc vợ chồng tôi đến bàn mời rượu cám ơn khách. Phương kín đáo bỏ vào túi áo tôi phong bì thư. Sau khi mọi người ra về, thay quần áo, tôi lấy ra xem, chỉ vẻn vẹn mấy chữ: “Anh ác lắm!”. Lúc đó tôi mới lờ mờ hiểu ra, đôi mắt thẫn thờ, ngấn nước của Phương hôm tôi đến mời cưới.
Phương cô bạn cùng xóm, cùng học với tôi từ lớp 1 đến lớp 12 và cùng đi thi vào Đại học. Trúng tuyển, Phương học Đại học Y Thái Nguyên, còn tôi vào  Học viện Tài chính Hà Nội. Thỉnh thoáng Phương xuống Hà Nội chơi với tôi.
Từ khi còn nhỏ cùng đi học, hai đứa đã thân nhau, tính nết lại trái ngược: Phương nhanh nhẹn hoạt bát, cởi mở, thẳng thắn dứt khoát, việc gì cũng chủ động, lại học giỏi. Các năm học phổ thông Phương đều là Lớp trưởng, hay Bí thư chi đoàn. Còn tôi học hành tàm tạm, ít nói được tiếng hiền lành. Nên chỉ làm đến chức tổ trưởng.  Nhiều khi tôi chỉ nghe theo Phương, bỏ qua chính kiến của mình.
Năm học lớp 11, chẳng biết bạn nào vẽ bậy lên tường phía ngoài phòng Hội đồng, tôi đi học sớm qua đấy, bị chú bảo vệ bắt luôn đưa vào phòng Hội đồng, Tôi nói thế nào chú ấy cũng không nghe, còn bảo: “Đã láo lại còn ngoan cố”. Chú ấy báo cáo với thầy Hiệu trưởng: “Bắt được nó vẽ bậy lên tường phòng Hội đồng”. Thầy Hiệu trưởng giao tôi cho cô chủ nhiệm, bắt tôi xóa hình vẽ ấy và viết kiểm điểm, phê bình trước lớp. Tôi ức quá, chỉ khóc không nói được câu nào.
Thấy tôi bưng chậu nước đến xóa hình vẽ trên tường, Phương đến chặn trước mặt tôi nói: “Cậu ngốc thế, không được vẽ mà lại đi xóa à? cứ để đấy chờ tớ đã”. Rồi Phương  rủ mấy bạn đi gặp cô chủ nhiệm. Một lúc sau Phương cùng mấy bạn về, xóa chỗ vẽ ấy và bảo tôi như ra lệnh: “ Cậu về lớp đi”. Tôi không hiểu vì sao không phải viết kiểm điểm và phê bình trước lớp nữa. Tôi hỏi Phương: “Vì sao lại như thế?”. Phương trả lời: “Lúc ấy tớ với cái Hà, cái Nhung đi ngay sau cậu. Chúng tớ nhìn thấy chú bảo vệ bắt cậu, khi đến nơi chú ấy đã đưa cậu vào phòng Hội đồng rồi, ai bảo cậu đi một mình”.
Trước Phương tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ. Phương luôn bên tôi, sẵn sàng bênh vực là chuyện bình thường. Phương là bạn thân, tôi luôn tin như vậy. Mãi đến khi  ra trường đi nhận công tác, Phương chuyển sang gọi tôi bằng anh từ lúc nào không rõ.
Đang dọn dẹp nhà cửa sau tiệc cưới, Dũng bạn tôi đến báo tin: “ Con Phương nó đang cấp cứu ở bệnh viện”.  Tôi bảo Mai ở nhà cùng mẹ và các em thu dọn, rồi cùng Dũng đến bệnh viện thăm Phương. Khi đến Phương đã tỉnh, da xanh tái, nét mặt ủ rũ, nhìn tôi không nói gì, hai hàng nước mắt chảy dài trên má, vội quay mặt vào trong tường. Nghe bác sỹ nói, Phương bị ngất do bệnh tim cấp. Tôi không ở ngành y nên không hiểu bệnh ấy như thế nào.
Cưới nhau được 3 năm chúng tôi chưa có con. Nghe ai nói ở đâu có thầy thuốc chữa bệnh chậm con, vợ chồng tôi đều đến cầu cứu. Rồi đi xét nghiệm mới biết: Mai bị teo vòi  trứng, do trước đây phá thai. Chuyện có thai ngoài ý muốn, Mai đã kể, tôi thông cảm, thương yêu, lấy Mai cũng  một phần vì lí do ấy. Nhưng tôi không nghĩ lại nghiêm trọng đến như thế.
Bố mẹ vợ giữ ý, không nhắc chuyện con cái trước mặt chúng tôi. Các cụ hiểu và thương chúng tôi, bà  dành thời gian đi Đền, đi Chùa cầu phúc cho chúng tôi. Không biết nghe ai nói: Ở Bắc Hà có người xem giỏi. Bà lặn lội đến nơi xem, thầy bói bảo: “Con bà muốn có con, phải nuôi con nuôi làm khước, sau này sẽ sinh con”. Nghe được vậy, cả nhà tôi ai cũng vui mừng. Nhưng tìm con nuôi cũng không phải dễ, mẹ tôi an ủi: "Con người có số phận, các con ăn ở hiền lành như thế trời sẽ thương”.
Hôm ấy, vào cuối năm  trời rét, lất phất mưa phùn, Mai nhận điện thoại của Khánh bạn Mai từ bệnh viện gọi về: “ Có bé gái khoẻ mạnh dễ thương lắm, mày có nhận nuôi không?”. Như vớ được vàng, cả nhà tôi vui mừng vào bệnh viện đón bé.  Khi đến, bệnh viện cho biết:  sản phụ là một phụ nữ còn rất trẻ, khi đến bệnh viện sinh con nói với bác sỹ, do không biết mình mang thai, đến tháng thứ tư mới biết. Anh người yêu bắt phải đi giải quyết, đến bệnh viện bác sỹ khuyên để đẻ vì thai quá lớn. Anh ta cao chạy xa bay, bỏ mặc cô với cái thai càng ngày càng lớn, lấy ngay người khác. Cô ấy không có điều kiện nuôi con, vì còn đang đi học. Nhờ các anh chị ở bệnh viên, xem có ai nhận nuôi thì cho giúp. Sau khi sinh bé được 3 ngày, sản phụ  trốn khỏi bệnh viện, để bé ở lại. Các Y, Bác sỹ chăm sóc cháu được ba, bốn ngày, mà không thấy sản phụ hay người nhà quay lại.
Mai nức nở khi ôm bé vào lòng. Mai khóc thương bé, hay khóc cho đứa con tội nghiệp đã bị bỏ đi trước đây? Hậu quả để lại không lường, đến giờ mắc chứng vô sinh!
Tôi làm thủ tục đón bé về trong vòng tay yêu thương của cả gia đình, vui mừng ra Phường làm giấy khai sinh cho con. Từ nay, tôi và Mai chính thức là bố, mẹ đẻ của bé.  Ông bà  nội, ngoại xốt sắng mua sắm, đường sữa, quần áo, tã lót, chăn màn, và cả chiếc nôi xinh xinh cho bé. Mai xin nghỉ thai sản ở nhà chăm sóc con. Bà nội ra ở liền 2 tháng chăm cháu, bà sợ vợ tôi chưa biết nuôi con  nhỏ. Bà kiêng kị không cho gọi tên khai sinh, mà gọi là bé Bi cho dễ nuôi. Thế mới biết các cụ cẩn thận chu đáo.
Bé Bi hay ăn chóng lớn, trắng chẻo, xinh xắn, ai cũng khen vợ tôi khéo nuôi con. Nhìn con khôn lớn từng ngày, từ khi còn đỏ hỏn, đến khi bi bô gọi bố mẹ. Rồi mỗi khi đi làm về, con lon ton chạy ra đón đòi bế, làm cho tôi cảm thấy cuộc đời thật hạnh phúc.
Với ưu thế nghề nghiệp, tôi nắm bắt, cập nhật những thông tin phát triển kinh tế xã hội. Nhất là, Tỉnh chủ trương nâng cấp đường, từ cấp phối lên đường nhựa ở các tuyến huyện nội tỉnh. Nhu cầu phát triển đô thị ở trung tâm huyện, cần số lượng vật liệu xây dựng khá lớn.
Quê tôi có những dãy núi đá vôi sừng sững, cát sỏi hoang ven sông chưa quy hoạch. Nguồn vật liệu dồi dào, tiềm năng phát triển kinh tế rất khả thi.  Tôi xin nghỉ phép về huyện khảo sát những núi đá, bãi cát hoang bên bờ sông có khả năng khai thác. Xin chủ trương rồi thành lập Hợp tác xã, xin giấy phép khai thác vật liệu phục vụ xây dựng. Vay vốn Ngân hàng đầu tư mua máy móc, trang thiết bị, tuyển chọn công nhân. Đúng dịp mô hình hợp tác xã đang được Nhà nước quan tâm. Tôi bố trí công việc giao cho từng người phụ trách,  thứ bảy, chủ nhật được nghỉ việc cơ quan đến kiểm tra. Công việc diễn ra xuôn sẻ thuận lợi ngoài sự mong đợi.
Vật liệu có sẵn, bố mẹ cho mấy thổ đất ở Thị trấn, tôi xây luôn nhà nghỉ cũng là góp phần xây dựng đô thị, để có vốn lấy ngắn nuôi dài. Mọi việc ổn định vận hành đồng bộ. Vợ tôi hiểu công việc của chồng, chăm lo gia đình chu đáo, quan tâm động viên tôi làm tốt công việc cơ quan, và quản lí điều hành Hợp tác xã.
Lịch làm việc chật cứng, chẳng thời gian tụ tập bạn bè. Không ít bạn điện thoại đến nói thẳng tuột: “ Có tí tiền coi bạn bè như cỏ dại”. Tôi cũng cảm thấy có lỗi với họ.
Ngày Hội trường PTTH tổ chức vào 20 tháng 11. Bạn bè cùng trường, cùng lớp điện thoại  ríu rít rủ nhau về dự. Với danh nghĩa là lớp trưởng, Phương bàn với tôi: tổ chức gặp mặt các bạn lớp học cũ, huy động anh em có xe, đưa đón các bạn về dự Hội trường. Đi xe của tôi có bốn bạn trong đó có Phương.
Hội trường đông vui, chúng tôi vô tư hồn nhiên trở lại thời cắp sách. Đến thăm các thầy cô giáo cũ, đi thăm quan một số nơi, hành trình tròn ba ngày hai đêm.  Tất nhiên tôi đi đâu là Phương đi đó. Ánh mắt biết nói của Phương nhìn tôi, vừa yêu thương vừa như giận hờn, oán trách, có cơ hội là lại ngồi gần, hay ngồi đối diện nhìn tôi không  nói. Không cầm được lòng mình, tôi chủ động nói chuyện riêng với Phương.
Khi chỉ có hai người, Phương nghẹn ngào: “ Anh vô tâm lắm, anh tưởng Phương vượt qua cả trăm km đến Học viện thăm anh là tình bạn sao?  Công tác yên ổn ở Huyện xin chuyển ra Tỉnh để được gần anh là chuyện ngẫu nhiên? Những lần đến cơ quan chơi với anh là tình đồng hương? Phương giận vì anh quá vô tâm. Nhìn đôi mắt Phương đẫm lệ, tôi mới hiểu, Phương yêu tôi từ lâu, mà tôi vô tình không biết.
Hồi học cấp III, có lần trời đổ mưa rất to, Phương lấy 2 mảnh áo mưa trong cặp ra đưa cho tôi một mảnh, tôi hỏi: “ Sao biết mưa mà mang áo mưa?” Đôi mắt Phương cười lúng liếng: “Đầu hè mưa bất chợt, để sẵn trong cặp, mưa thì có cái khoác, nặng nhọc gì đâu. Người ta biết đằng ấy gặp mưa sẽ bị ướt, nên mang cả cho đằng ấy”. Đúng là con gái chu đáo thật.
Lại chuyện chơi bóng đá, dưới mưa, về bị ốm phải nghỉ học. Phương sang nhà giã gừng đánh cảm, nấu cháo dỗ dành tôi ăn. Chép bài vở đầy, giảng lại cho tôi nghe, hướng dẫn làm bài tập, đến khuya mới về.
Chúng tôi sẵn sàng tranh luận với nhau về bài học, nói với nhau đủ thứ chuyện không ngần ngại. Dù có tranh luận điều gì đó thì cuối cùng vẫn theo ý của Phương. Có lẽ vì quá thân nhau, nên tôi không còn nghĩ đến tình yêu. Bạn bè cũng có người trêu: “Thằng Tuấn với con Phương yêu nhau!”. Cả tôi và Phương đều khảng định: chúng tôi là bạn. Tôi không mảnh may nghĩ đến chuyện yêu Phương.
Đúng là Phương quý mến, quan tâm, luôn theo tôi trong suốt chặng đường đã qua. Còn tôi luôn coi Phương là bạn thân cùng làng, cùng học. Tôi thật là ngốc.
- Phương không nói, anh làm sao biết được. Bao nhiêu chuyện còn nói được, mà chuyện ấy lại chẳng nói.
-  Phương ngại, Phương không nói thì anh cũng phải tự hiểu chứ.
Tôi quý mến, tôn trọng, một phần nào đó là sự ngưỡng mộ người con gái có quá nhiều ưu điểm hơn mình, không nghĩ Phương hạ cố yêu tôi. Có lẽ con trai vô tư không nhậy cảm bằng con gái. Tôi cảm thấy mình là người có lỗi.
Tôi kể cho Phương nghe về cuộc sống, công việc và gia đình. Chuyện vợ chồng là cái duyên, số phận đã an bài. Mong Phương hãy coi tôi như người anh, người bạn như trước đây, rồi bảo:
- Phương xây dựng gia đình đi.
- Phương không thể!
- Vì sao?
- Vì Phương không thích ai, thì làm sao lấy được. Anh kệ Phương đi.
- Phương như vậy anh khó nghĩ lắm.
-   Có gì để anh phải khó nghĩ? Phương không làm gì ảnh hưởng đến gia đình anh đâu. Xin anh cho Phương một góc nhỏ bên nề cuộc đời anh.
...Kể từ ngày đó, tôi và Phương thỉnh thoảng gọi điện, nhắn tin cho nhau. Có dịp là gọi Phương đi ăn uống cùng bạn bè.
Tôi mời Phương về nhà chơi, giới thiệu với gia đình về người bạn đồng hương, đồng môn để Mai và gia đình biết. Hơn nữa có thấy chúng tôi chuyện trò với nhau thì đó là chuyện bình thường, dễ hiểu. Mai và Phương gặp nhau cả hai đều tỏ ra thân mật, tôi thấy an lòng.
Sự nhạy cảm của đàn bà thật đáng sợ, có tối khi đã lên gường ngủ Mai nhỏ nhẹ bảo tôi:
- Chị Phương có tình cảm với anh đấy!.
Tôi nói với Mai:
-  Em đừng suy diễn, Phương nó là bạn anh từ nhỏ, nhà ở gần nhau, anh coi nó như em gái.
Mai nói rất nhỏ nhưng như khảng định:
- Em nhìn mắt của chị ấy, nhìn anh và cách giao tiếp, em biết.
Tôi nghĩ lúc này nói gì cũng vô ích, ai đó đã nói “ thanh minh là thú tội”. Tôi nói giọng dứt khoát:
- Thôi ngủ đi em, Anh có yêu cô ấy, thì yêu từ trước rồi chứ, yêu cô ấy thì dại gì lại đưa về nhà gặp em, nghĩ linh tinh làm gì!.
Tôi quay sang ôm vợ vào lòng,  như để trấn an những suy nghĩ vừa rồi. Tôi nằm im như ngủ. Những giọt nước mắt của Mai rơi xuống cánh tay tôi âm ấm, tôi sờ lên mặt Mai:
- Em khóc à? Sao lại khóc?
Mai quay vào trong không nói. Tôi gặng hỏi mãi mới nói:
- Em có lỗi, không sinh được con cho anh. Em cảm thấy  hạnh phúc của mình mong manh lắm!.
-         Em không tin anh?
Im lặng
-  Anh có em và con là hạnh phúc rồi, em nghĩ ngợi vớ vẩn rồi ốm đau lại khổ. Em phải tin anh chứ. Nín đi nào...Ngủ đi em!
Tôi ôm vợ vỗ về, Mai quay lại ôm lấy tôi, để cho Mai còn khóc nốt chỗ dở. Cơn buồn ngủ kéo đến hai mắt tôi nặng chịch nhíu lại. Vừa chợp mắt. Bỗng nghe thấy Mai hỏi:
- Sao đến bây giờ chị Phương chưa lấy chồng nhỉ?
- Anh biết làm sao được! Sao em không hỏi cô ấy?!
- Hay chị ấy yêu anh, đến giờ chưa lấy chồng?
Tôi bật dậy như lò xo
- Em buồn cười nhỉ? Anh không nghĩ em lại có suy nghĩ quoái gở như thế. Thôi ngủ đi, gần sáng rồi đấy, mai anh còn phải đi làm.
Mai im bặt. Tôi nằm im suy nghĩ, đúng là Mai rất tinh ý.  Từ khi chưa lấy nhau Mai đã biết Phương là bạn, là đồng hương của tôi, nhưng ít có dịp tiếp xúc với nhau. Sau ngày đi Hội trường về  tôi mới mời Phương đến chơi với gia đình tôi cùng với mấy người bạn của tôi và Phương từ hồi còn học cấp III. Chỗ Phương làm việc chỉ cách nơi chúng tôi ở có năm, sáu kilomet. Mà đến giờ mới đến thăm gia đình tôi, Mai đặt dấu hỏi là điều dễ hiểu.
Thỉnh thoảng Mai gọi điện cho Phương mời sang nhà chơi ăn cơm, hay đi mua sắn gì đó cùng nhau. Bé Bi thấy cô Phương  sang là bám lấy chẳng rời. Mấy ngày đi thi giáo viên dạy giỏi, Mai không đưa về gửi bà ngoại mà nhờ cô Phương đón trẻ. Bé Bi về ở với cô Phương đến tối Mai bảo tôi đi đón. Hiểu Mai nghĩ gì, sang đón con là tôi về ngay.
Đã mấy lần sau bữa cơm tối, hai vợ chống ngồi xem Tivi ở phòng khách Mai gợi chuyện:
- Chị Phương hiền lành, ít nói, hay quan tâm giúp đỡ người khác, tính nết cũng dễ chịu anh nhỉ?.
Tôi nghĩ: thế là Mai đã hiểu và thông cảm với Phương:
-   Ừ, Phương nó cũng ngoan hiền, hồi còn nhỏ đi học cùng nhau lúc nào nó cũng theo anh như cái đuôi, chẳng bao gì chịu gọi một tiếng anh, lúc nào cũng người ta với đằng ấy.
Mai nói nhanh nhảu:
- Là bạn bè, anh bằng tuổi chị Phương, chẳng gọi thế, thì gọi thế nào?.
Có lần Mai nói với tôi:
-   Em nhìn chị ấy cứ tội tội thế nào ấy, ngoài 30 tuổi mà chưa có gia đình. Chị ấy cũng giỏi, một mình xây dựng nhà cửa đoàng hoàng, trong nhà chẳng thiếu thứ gì. Phòng khám của chị ấy đông khách, thu nhập cũng khá lắm.
Tôi nói ngắn gọn:
- Sống tự lập như thế là tốt.
Với giọng thán phục Mai nói tiếp:
- Khối người giỏi chuyên môn, mà có mấy ai làm được như chị ấy đâu.
Tôi tham gia:
-  Gia đình Phương có truyền thống làm ngành y, bố cô ấy là Bác sỹ khoa ngoại kiêm thầy thuốc Đông y. Ông ấy cũng giỏi lắm.
Không biết Mai có ý gì, hay thấy thế nào thì nói thế. Qua giọng nói và những việc Mai làm, tôi nhận thấy Mai chân thành, quý Phương thật. Tôi cố gắng thường xuyên có mặt ở nhà, chăm sóc con, giúp vợ những việc gì có thể. Đi đâu cùng nói rõ để Mai yên tâm.
Chiều thứ sáu, đang chuẩn bị về thì Phong bạn học cùng tôi  điện thoại đến:
- Thầy Hoà lên chơi, bọn tôi tập trung cả rồi, ông đến ngay quán ẩm thực  Gió núi nhé.
- Thầy lên từ lúc nào? Sao bây giờ ông mới gọi tôi?
- Thầy lên từ đầu giờ chiều, tôi đón thầy về nhà tôi. Ông bận như thế có gọi cho ông, thì ông cũng  để cho thầy ngủ ở bến xe à. Thôi, tí gặp nói  sau, ông ra ngay nhé, đừng để mọi người đợi đấy.
Tôi gọi điện thoại cho vợ, rồi đi thẳng ra quán ẩm thực, bên dòng sông xanh. Quán Gió núi dưới tán những cây cổ thụ xếp hàng che rợp ngôi nhà sàn rộng rãi, thoáng mát. Mọi người đã đông đủ, khi tôi đến là ngồi vào mâm luôn.
Thầy Hoà, thầy giáo chủ nhiệm lớp 11 của chúng tôi. Quê ở Hải Phòng, thầy đã nghỉ hưu. Hôm nay trở lại thăm trường xưa nơi thầy công tác. Học sinh của thầy làm việc ở tỉnh có 8 người trong đó có tôi và Phương. Vừa ăn cơm, chúng tôi vừa nói chuyện ngày xưa, rồi bàn việc đưa thầy về  huyện thăm lại trường cũ. Thầy trò hội ngộ vui vẻ, ai cũng nhiệt tình. Xong tiệc rượu, chúng tôi kéo nhau mời thầy đi uống Café, hát Karaoke, đến khuya mới tan cuộc. Tôi đưa Phương về.
Đến cổng nhà Phương, tôi định về luôn, Phương bảo vào nhà uống nước rồi hãy về. Theo chân Phương, tôi vào ngôi nhà hai tầng rộng rãi, phòng ngoài là phòng khám, trang thiết bị đầy đủ: máy siêu âm, đèn chiếu, tủ thuốc gọn gàng. Bên trong là phòng khách kê bộ bàn ghế mỹ nghệ gỗ Mun sang trọng, trên tường những bức tranh khảm trai bài trí đẹp mắt.
Phương mở tủ lạnh lấy mấy lon nước sâm và pha cho tôi một cốc mật ong với nước sôi để nguội bảo: “ anh uống đi cho dã rượu”. Cử chỉ ân cần, ánh mắt thân thương của Phương, không cần được lòng mình, tôi kéo Phương ngồi xuống bên mình. Phương không né tránh mà nhẹ nhàng ngoan ngoãn ngồi sát bên tôi…Rượu và em đã làm cho tôi không làm chủ được mình.  Điều tôi  chưa từng nghĩ đã đến, trong gang tấc không còn biên giới của tình bạn, chỉ còn tôi và em. Bên tai tôi lảng vảng lời nói của Phương như từ rất xa vọng đến: “Em cám ơn anh! Em thật hạnh phúc, tình yêu của em đã được đền đáp. Em chỉ cần như thế là đủ. Em xin anh một đứa con. Em muốn con của em là con của người mình yêu ”.
Khi tỉnh dậy đã gần 2 giờ sáng, trên chiếc gường, màn, đệm trắng tinh, chăn gối màu hồng của Phương, tôi không hiểu nổi mình, sao có thế như thế, sự thật hiển hiện, việc đã rồi. Ra phòng tắm qua loa, bước qua phòng ăn đã thấy Phương ngồi chờ, trước mặt là hai tô cháo nóng hổi. Nhìn Phương  tự nhiên vui vẻ, nhanh nhẹ,  nét mặt tươi tắn, xinh đẹp hẳn lên. Tôi không còn ngại ngần, mà còn cảm thấy vui vui,  không còn cảm giác ân hận về những gì mình đã làm. Ăn một ít cháo lấy lòng Phương. Tôi về nhà chuẩn bị cho chuyến đi về huyện cùng thầy giáo và các bạn vào sáng sớm, chợt nghĩ: may quá chiều qua, cũng kịp điện về cho vợ.
Đứng trước ngưỡng cửa tình mong manh, nếu không vượt qua thì không bao giờ qua, đã qua một lần thì sẽ  không còn ngần ngại đắn đo nữa. Mỗi lần ở công trường về, tôi dành chút thời gian ghé qua nhà Phương. Tôi đã yêu và mong manh hy vọng Phương cho tôi một đứa con.
Phương bình thản như không có chuyện gì sảy ra, thỉnh thoảng vẫn qua lại chơi với Mai và bé Bi như trước. Riêng với tôi, trước mặt Mai, Phương thờ ơ lạnh nhạt. Có lần Phương sang chơi thấy tôi ở nhà, tìm lí do ra về một cách khéo léo, Mai không nghi ngờ gì.
Đột nhiên Phương không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn. Những cuộc hẹn gặp đều nhận được lời từ chối. Tôi sang nhà tìm gặp, Phương lánh mặt, có gặp cũng không mặn mà như trước. Bứt rứt khó hiểu, sao em lại đối xử như thế với tôi?.
Hơn năm tháng sau, Mai nói chuyện:
- Chị Phương có thai đấy.
Tôi giật mình, không nói gì, thì Mai tiếp:
-  Cũng mừng cho chị ấy, không lấy được chồng, lại xin được đứa  con  trai cho vui nhà vui cửa thế cũng tốt. Chị ấy bảo bố thằng bé là bộ đội. Chẳng biết va quyệt xe máy thế nào, anh ấy vào viện, hai người  qua lại với nhau. Anh ấy đã có gia đình, chị Phương bảo chỉ xin đứa con thôi, chứ không làm phiền anh ấy. Chị Phương nghĩ như thế cũng phải. Thảo nào chị ấy có vẻ ngại gặp anh.
Rõ ràng là Mai chưa biết quan hệ của tôi với Phương. Hay Mai biết mà lờ đi không nói? Nếu Mai chưa biết thì tôi còn được yên ổn. Mai biết rồi, thì sóng gió sẽ sảy ra bất cứ lúc nào. Cũng có thể Mai biết mà vẫn cảm thông chấp nhận thì sao?! Tôi cũng  định có cơ hội thích hợp, xẽ nói chuyện về Phương với Mai. Nhưng khó quá, Mai vô tư vui vẻ, tôi lại thấy sợ không giám nói.
Tôi nghĩ nhiều về điều ấy, tôi vừa mừng, lại vừa lo: mừng vì tôi đã có con trai, lo vì nếu mọi chuyện vỡ nở ra, sẽ ra sao? Cho dù bất cứ điều gì sảy ra tôi đều phải gánh chịu hậu quả. Tôi đã sẵn sàng.
Công việc và cuộc sống của vợ chồng tôi đều do hai bên gia đình bố mẹ giúp đỡ tạo điều kiện gây dựng. Có con ngoài giá thú, tôi không biết phải ăn nói với các cụ thế nào. Chắc chắn cả hai gia đình sẽ phản đối. Nhất là bố mẹ tôi sẽ ứng xử thế nào với gia đình bên ngoại.
Tôi  tự hỏi: có yêu Mai không?  Đó là mối tình đầu của tôi tự nguyện lựa chọn. Hoàn cảnh éo le, trải qua cuộc tình non trẻ, bỏ thai  ngoài ý muốn đã để lại hậu quả không thể có con. Nỗi đau ám ảnh cả cuộc đời và cũng là nỗi đau tương lai, hạnh phúc của tôi.  Tôi biết Mai rất khổ tâm. Mai luôn chăm sóc chồng con chu đáo, quan tâm đến cả hai bên gia đình công bằng, không ai phải bận lòng điều gì. Mai đáng được đùm bọc, yêu thương che trở. Tôi  tự hứa với lòng mình: yêu thương, làm chỗ dựa cho Mai và đứa con tội nghiệp của tôi suốt cuộc đời.
Tôi có yêu Phương không? Câu trả lời là : Có! Vì sao lại yêu? Phương đã yêu âm thầm, bám theo tôi gần cả cuộc đời, đang mang trong mình đứa con mà bấy lâu nay tôi thầm khao khát. Điều đó làm tôi cảm động, cần phải có trách nhiệm với Phương và con của mình.
Còn tôi: Công việc ổn định, Hợp tác xã phát triển, nhà cửa đàng hoàng, vợ con gắn bó yêu thương. Tuy không phải là giầu có, nhưng cũng đầy đủ chẳng thiếu thứ gì. Trong sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn muốn có con ruột của chính mình. Nhiều khi suy nghĩ: mình có khả năng sinh con, sao mình lại là người không thể? Tôi là con trai duy nhất của gia đình, mà không có con trai  nối dõi, hương khói cúng giỗ ông bà là có lỗi với tổ tiên gia đạo. Bao năm khao khát có con, giờ có thì lại rơi vào hoàn cảnh xót  xa này.
Có con ngoài hôn thú điều gì sẽ sảy ra?  Hai bên gia đình chắc chắn không tha thứ. Dù Mai có cảm thông đến đâu, cũng không thể chấp nhận người chồng hết mực yêu thương có con riêng với người khác. Bao suy nghĩ vui buồn lẫn lộn, len lỏi vào tâm chí, làm tôi đau đớn.
Tôi không đủ nghị lực, cam đảm phá tan hạnh phúc gia đình và sự nghiệp của mình. Tôi cũng không thể bỏ rơi giọt máu của mình.  Tôi có phải là thằng đàn ông tham lam ích kỷ, một thằng đàn ông tồi? Không! Bởi cả hai người phụ nữ ấy đều đáng được yêu thương. Họ cần có tôi, và tôi cũng cần có họ. Nhưng phải làm gì? làm như thế nào, để giữ được hạnh phúc gia đình? Trách nhiệm với Phương và con?. Tôi quyết định gặp Phương.
Bến xưa, cây xung cổ thụ xum xuê chũi chịt quả, hàng Bằng lăng hoa tím rung rinh trong nắng. Dưới sông chiếc phà nổ máy sình sịnh bồng bềnh  đưa đón khách qua sông, nay hoang vắng chẳng một bóng người. Phía xa, cây cầu mới bắc ngay sông tấp nập xe cộ nối dòng xuôi ngược. Nơi đây tôi và Phương lần đầu ra thành phổ để đi  thi học Đại học. Cũng từ bến sông này, mỗi đứa đi một ngả. Phương lên xe đi Thái Nguyên còn tôi về Hà Nội.
Tôi đến Phương đã ngồi trên vạt cỏ, dưới ánh trăng vàng, mặt hướng về dòng sông, đôi mắt xa xăm. Phương chủ động nói với tôi:
- Phương nói với Mai về chuyện có em bé rồi, chắc Mai đã nói với anh.
Hình như Phương đã định đoạt những gì cần làm. Tôi  hoàn toàn mất chủ động:
- Ừ, Mai  đã nói.
-  Anh cứ coi là như thế đi, không phải nghĩ ngợi gì. Phương không muốn làm phiền đến bất cứ ai.  Cũng xin anh đừng làm phiền mẹ con Phương.
Tôi kiên quyết:
- Không, anh phải có trách nhiệm với em và con. Anh xin em đừng để con  của chúng ta tội nghiệp, có bố mà không được nhận.
Giọng Phương như nghẹn lại,
- Anh nghĩ Phương không có trái tim sao? Phương cũng đau khổ lắm chứ...Yêu anh, có con với người mình yêu thương, mà lại phải đổ cho người khác...Với hoàn cảnh này, phải như thế thôi. Điều đó là hợp lý nhất anh đừng bận tâm.
-  Anh muốn em cho anh cơ hội, chúng ta làm lại từ đầu.
Phương dứt khoát
-  Không! Anh còn gia đình. Phương quý mến gia đình anh, nhất là Mai, tội nghiệp cô ấy.  Mai không có con, phải ôm ấp con người khác điều ấy đã làm cho Phương không thể đối xử khác với Mai rồi.
- Thế em không cảm thấy tội nghiệp cho anh sao?
- Anh là đàn ông, anh có thế ứng xử được, Phương tin như vậy... Sau này con lớn, anh có thể nhận làm con nuôi. Miễn là anh  giữ cho gia đình yên ổn, không ai bị tổn thương là được...Anh còn sự nghiệp và cả một đại gia đình, Phương chỉ là người bạn đi chung một đoạn đường, rồi đến lúc phải rẽ thôi.
- Không đâu Phương! anh muốn chúng ta danh chính ngôn thuận để chăm sóc con. Nuôi con không lớn trưởng thành. Anh muốn con của chúng ta có cha, có mẹ.
- Anh nghe Phương, đừng làm mọi chuyện rối tung lên, Phương không muốn bất cứ ai biết. Nếu anh để lộ ra, Phương và con xẽ chết tại bến sông này.
Tôi như bị thùng nước lạnh hắt xuống từ đầu đến chân, sống lưng lạnh toát. Tôi tin Phương có đủ nghị lực để làm như vậy. Tôi nói như van xin:
-  Phương ơi! Xin hãy hiểu cho anh! Anh không muốn em và con chúng ta không có gia đình ông bà cha mẹ,  tội nghiệp lắm, em biết không?
- Phương đã nói rồi, nếu anh không muốn Phương và con được sống, thì hãy làm theo ý của anh.
Nghe giọng Phương nói như vị quan toà. Tôi như người mất thăng bằng, muốn quỵ xuống. Tôi đưa tay định ôm Phương vào lòng. Phương tránh, không cho tôi chạm vào cô ấy. Phương nói dứt khoát:
- Từ nay, anh đừng gặp Phương  như thế này nữa. Phương không muốn bất cứ ai vì Phương mà phải buồn, phải khổ. Anh hiểu cho Phương... Cám ơn anh đã cho Phương được làm mẹ.
Tôi nói hết lời, Phương vẫn nhất nhất theo ý của mình. Tôi đưa cho Phương một khoản tiền, nói là để Phương bồi dưỡng và mua gì đó cho con. Phương không nhận mà nói:
-  Anh yên tâm, Phương không cần bất cứ thứ gì từ anh... Phương hứa sẽ nuôi con khôn lớn trưởng thành chỉ xin anh một điều, đừng làm phiền mẹ con Phương.
Tôi nói như van nài:
-  Xin em cho anh một phần trách nhiệm.
Phương không nói gì, mắt đăm đắm nhìn theo dòng nước trôi xuôi lạnh lẽo.
Chẳng lẽ chúng tôi phải đóng màn kịch đời, éo le đau khổ này mãi sao? Bao suy nghĩ chồng chéo, dày vò làm cho tôi đau khổ, rũ xuống bên em như một cái xác không hồn.
Trăng sáng, bầu trời đầy sao lung linh muôn vàn vì sao nhấp nháy. Tôi ngồi bên em giữa khoảng không bao la vô tận của đất trời. Im lặng, chậm chạp nặng nề, không biết tôi và em đã ngồi như thế bao lâu...
Bỗng em đứng dậy nói với giọng dứt khoát đầy uy lực:
-  Mình về thôi anh.


Tách cà phê trưa.
  
                                             Tác giả: Ngọc Minh

Hẹn mãi, rồi tôi cũng về chơi với anh, nhà thơ nơi Thành phố. Chẳng mấy khi gặp nhau, tôi rủ bằng được anh cùng thưởng thức cái nắng đồng bằng. Chắc anh cũng ngán ngẩm vì tôi dở hơi, đi hết bờ cát ven sông rồi đến các đình chùa, thành quoách cổ xưa, chiêm ngưỡng phong cảnh của mảnh đất thân yêu này.
Lang thang dưới nắng chói trang, trưa tháng sáu rát bỏng, mặt đường nhựa bốc lên ngột ngạt như nung. Nhìn vẻ mặt đỏ bừng, những giọt mồ hôi chảy dài trên trán, với cái nhìn như sốt ruột của anh. Biết anh đã mệt, vì nể bạn lâu ngày mới về chơi,  anh tỏ ra nhiệt tình “ không vấn đề” miễn tôi vui. Giữa trưa nắng lửa, không biết anh có còn cảm xúc để làm thơ nữa hay không. Còn tôi thích thú dạo khắp nơi, nhất là được đi bên anh người hướng dẫn viên du lịch bất đắc dĩ.  
Dưới tán mấy cây bàng cánh lá xum xuê xanh tốt, đan xen phủ kín quán Cafe ven đường. Nếu không có biển trương ra ngoài chắc chẳng có ai biết, hoạ ra chỉ có người quen biết,  thân thuộc quán này mới biết đến mà thôi.
-         Vào làm tách Cafe đã anh nhỉ?
Tôi  vừa nêu ra ý kiến, anh đồng ý ngay. Quán Cafe vắng khách. Thấy chúng tôi dựng xe ngoài gốc cây, cô gái xinh đẹp mặt thoa phấn lớp phấn hồng, môi son tươi tắn, nhìn là biết kỹ năng trang điểm rất cầu kỳ công phu, trông cứ như vốn trời sinh ra đã đẹp như vậy. Em ra đón chào thân mật đưa chúng tôi vào, kéo ghế mời chúng tôi ngồi.
Quán cafe có gần chục chiếc bàn vuông nho nhỏ xinh xinh, kê gọn gàng thành hàng, những chiếc ghế mây nho nhỏ khiêm tốn nép sát mép bàn. Trên bàn chiếc lọ hoa bé xíu cắn một bông hồng nhựa duyên dáng. Mặt bàn in hoa trái đẹp mắt. Quán chẳng có ai, ngoài chúng tôi.  
Tôi gọi hai tách cafe đen và nói thêm: “Đậm đặc không gì cả”. Em: “ dạ” rất ngoan!  Và rất nhanh em mang ra hai cốc trà đá mời chúng tôi, rồi quay vào bê chiếc khay nhỏ với hai tách cafe như ý. 
Đôi cánh tay trần trắng nõn nà, những ngón tay dài thon nhỏ, móng tay sơn màu tím hồng điểm những chiếc hoa màu trắng bạc óng ánh. Giọng em ngọt như chim hót mời chào...mát cả lòng.
           Cơn nóng bức tan biến, chỉ còn ánh mắt, nụ cười, lời nói dịu dàng hiền thục nhẹ nhàng, đúng là giời sinh ra em để bán cafe.
Hương thơm dịu dàng từ em tỏa ra. Hương cafe  ngai ngái nồng nàn. Dưới bóng cây râm mát kín đáo, làm cho lòng người cảm giác đắm chìm trong  cảnh sắc mát mẻ yên ổn như bước vào giấc mộng. Giọt cafe chậm chạp tí tách. Nhâm nhi từng ngụm nhỏ cafe đắng ngọt tận trong vòm họng, mùi hương thanh khiết, phảng phất, tôi như đang sống giữa Tây Nguyên lộng gió tận hưởng hương vị cafe Cao nguyên. Không biết do tay em pha hay tôi có cảm tình với  em mà cảm thấy cafe ngon đến thế.  Em kéo ghế ngồi gần chúng tôi. Ngắm em tôi gợi chuyện:
-         Em xinh đẹp dịu dàng thế này chắc hạnh phúc lắm nhỉ?
Như chạm phải chỗ đau, em nói như hát:
-         Hồng nhan phận bạc anh ạ.
-         Liệu anh có thể tin được không?
Như được cởi lòng, em kể cho chúng tôi nghe chuyện về công việc, về mối tình bất hạnh: Vừa học hết phổ thông, em lấy chồng năm mười tám tuổi. Vợ chồng không có việc làm ở nhà buôn bán rau quả. Chồng em hiền lành, nghe vợ  vào các xã ven thị mua rau quả mang về cho vợ bán. Tiền nào của ấy đưa về như con thoi. Vợ chồng biết bảo nhau, buôn bán đắt hàng, chẳng mấy năm gia đình khấm khá. Em mua đất xây nhà, chính là ngôi nhà hai tầng này.
Em chuyển nghề, không buôn bán hoa quả nữa, mà mở quán cafe. Quán đông khách, đắt hàng, một mình chẳng hết việc, phải thuê người làm. Lúc đầu chỉ một chủ, một tớ. Quán đông không xoay sở kịp, lại thuê thêm hai cô nữa. Bán cafe chỉ đông vào buổi tối, ban ngày các cô hộ hành cơm nước. Chồng em chẳng phải làm gì, cơm bưng nước rót, lại sinh ra đề đóm, vợ nói chẳng nghe. Thế rồi  “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, những lúc em vắng nhà chồng em đi lại với cô giúp việc. Em về bắt gặp,  anh ta công khai luôn, thế là ra tòa bỏ nhau. Anh ta lấy luôn cô  giúp việc ấy, hai người đưa nhau vào Nam sinh sống. Em nuôi con, thằng bé học lớp 4 ở với ông bà ngoại để tiện đi học. Trưa em trông quán, hai cô giúp việc đang ngủ để tối bán hàng. 
Chẳng biết em nói mấy câu cuối ấy có ý nghĩa gì, tôi  vô tư khen em:
-         Thế mà nhìn em anh nghĩ, em chưa có gia đình.
-         Anh nói quá ấy chứ, em đã ngoài ba mươi tuổi rồi.
Tôi quên có anh bạn đi cùng, đang ngồi bên kia bàn. Nhìn sang ... Ơ kìa, anh cũng như tôi đang chăm chú nuốt từng lời ngọt ngào của em với thái độ cảm thông chia sẻ.
          Chiếc xe ô tô bốn chỗ màu tro lạnh tiến vào sân.  Em đứng dậy ra mời khách, cũng lời chào ngọt ngào nghe thật bình yên ấm áp.  Hai người đàn ông bước vào quán. Trông cử chỉ dáng đi, lời nói, cách nhìn chúng tôi của họ tôi “đoán” họ là người làm ra của và  biết tiêu tiền. Người đàn ông có tuổi to cao, da mặt sần sùi, mái tóc chải mượt, quần áo gọn gàng bảnh bao, phản phất mùi “ X-Men - Đàn ông đích thực”. Ông ta có giọng nói oang oang, làm cho cả quán vốn im lìm như giật mình tỉnh dậy:
-         Cho anh như mọi hôm nhé!
Em lại  “dạ”  nhẹ nhàng, nhanh nhẹn bưng ra một khay hai tách  sữa cafe “màu nâu nhạt”. Người đàn ông to cao ngồi tựa lưng vào chiếc ghế mây nhỏ con ngả người ra sau, chân choãi  chữ V hướng ra phía trước như ôm cả cái bàn bé nhỏ, víu hai tay vào thành ghế con con,  trông kiểu ngồi đã toát lên vẻ sảng khoái chẳng cần biết có ai ở đó hay không. Ông ta hỏi em:
-         Dạo này đã kiếm được chồng chưa?
Em cười rất tươi với đôi môi đỏ mọng lộ hàm răng trắng muốt:
- Bồ thì đầy, thời buổi này kiếm bồ thì dễ. Lấy chồng thì chẳng có thằng dở hơi nào để lấy làm chồng.
Tôi giật mình, em mặn mà dễ thương như thế khi nói chuyện với chúng tôi, sao giờ em sao chua chát thế, khác hẳn những gì tôi cảm nhận về em. Hình như có hai ông khách mới vào, em đã quên còn có chúng tôi ở đó. Tôi quay ra không giám nhìn em.
Ông ta lại nói:
- Em khôn ngoan úp sọt thằng lắm tiền, nhiều của ấy,  thằng dở hơi thì lấy làm gì?
Em lạnh băng:
- Em xin thề với đời, em chẳng tin thằng bỏ mẹ nào. Có đến 100 thằng đàn ông khôn ngoan, tiền nhiều của lắm, thì cả 100 thằng có bồ. 100 thằng dở hơi yêu vợ thì cả 100 thằng chẳng để vợ yên. Anh bảo em lấy ai?
 Ông ta cười ha ha...như bắt được của:
-  Thằng đàn ông khôn ngoan nào mà không có bồ thì thuộc diện “ của vất đi” kể làm gì? Đàn ông nhìn thấy gái “non”, đẹp mà không động tĩnh gì thì coi như đã về chầu tiên tổ. Anh nghỉ hưu gần chục năm nay, ngày nào không gần các bé em xinh đẹp, thì ngày ấy đầm ra ngay.
Em nguýt dài:
-  Lên lão như anh còn chẳng thèm nhìn gái nạ dòng như em, thì còn thằng điên nào ngó.
Ông ta cao giọng:
- Thằng kém tài, xấu giai, nghèo có đến chắc gì được uống tách cafe nhạt của mỹ nhân. Còn loại như các anh đây, thì “ Hoa thơm bướm lượn” cho vui rồi phắn.
Nghe thấy ông ta nói  thẳng như đường đạn, tôi thấy ngường ngượng, vậy mà em vẫn bình thản như không có chuyện gì.
-  Kẻ nghèo hèn xấu trai, trong mơ em cũng chưa gặp đấy anh ạ.
Ông ta vừa như nói vừa như hát:
-  Em ơi! Sáu mươi năm cuộc đời, sống ở trên đời dễ được mấy mươi mà phải ép mình cho phí.
Nói rồi ông ta đứng dậy đi thẳng vào trong, rất tự nhiên như chủ nhà. Em theo chân ra, khoảng hai phút sau cả hai quay vào. Ông bạn đi cùng, chăm chú nhìn em từ đầu đến chân, không nói gì có vẻ rất thận trọng.
Em hỏi ông ta:
- Cái đứa ngày em mới mở quán,  anh đưa sang đây, giờ nó đi đâu rồi, lâu không thấy anh đưa sang?.
Ông cười sảng khoái:
-  Anh nuôi nó từ lúc nó học lớp 11, cho ăn học hết Đại học, bỏ ra  năm chục xin việc cho nó đi làm,  mua cho một con xe  tay ga. Đầu tư cho một căn hộ mở cửa hàng ở ngã ba đường Ninh Hà, nói  đến chỗ ấy là  em biết rồi còn gì?! Thằng Hòa ở cơ quan bà xã anh, thấy nó xinh lại có của,  yêu nó. Nó không chịu lấy, anh bảo nó: lấy chồng đi, có gì anh giúp. Anh dứt khoát lắm nó mới chịu. Hôm chúng nó cưới anh sang cho mấy chục gọi là quà mừng đám cưới, chấm hết.
Em cười lúng liếng:
- Sử dụng bằng ấy năm bỏ ra như thế đáng gì. À con bé hôm vừa rồi anh đưa sang nhà nó ở đâu?.
Ông ta cười mãn nguyện:
- Nó ở huyện Nguyên Yên mới vào năm thứ nhất  trường kinh tế tỉnh. Anh đang nuôi nó, học xong ra trường,  xin việc cho đi làm là chấm xuống dòng.
           Em lại hỏi:
-         Thế bố mẹ nó biết không?
Ông cười ha hả :
-  Bố mẹ nó biết là có ông bố nuôi ở thành phố, nuôi nó ăn  ở,  đi học, có xe đẹp dong chơi.  Đi học về nhà học bài, chẳng phải làm gì. Sướng như công chúa còn gì phải nghĩ!
           Tôi và anh bạn tôi ngồi lơ đãng uống Cafe, lắng nghe câu chuyện của ông khách với cô chủ quán, không nhìn họ, mỗi người theo đuổi ý nghĩ riêng của mình. Ngoài trời nắng chang chang, mắt nảy đom đóm, trong sân những giọt nắng lọt qua kẽ lá bàng rơi xuống sân những chấm nắng nhỏ xíu tròn tròn, không một ngọn gió đi qua. Câu chuyện hai người đàn ông với em ở bàn bên cạnh, mà cảm thấy rùng mình ghê sợ.
           Hình như anh bạn tôi nghe không chịu nổi, nói nhỏ: “ Mình về đi”. Tôi cũng thì thầm: “ Mấy khi được nghe nhân vật tự chuyện. Từ từ, còn sớm mới chán”.
Anh miễn cưỡng ngồi im, nhâm nhi những ngụm cafe đắng ngắt. Còn tôi,  tháo lắp máy ảnh đưa lên chụp linh tinh, chụp em, kín đáo ghi lại hình ảnh của con người “đáng kính nể” này.
           Không biết hai ông khách đã chuyển câu chuyện sang chuyên mục khác từ khi  nào. Ông ta đang say sưa kể chuyện những chuyến đi công tác,  vào chơi ở sòng bạc Hồng Công, rồi đến Thái Lan. Nghe như ông là một nhân vật quan trọng, hay được đi công tác ở nước ngoài như đi chợ...Rồi ông khen gái Việt Nam mặn mà và thực tế. Còn gái nước ngoài  hình thức đẹp, bao được “nó”  phải có bạc tỷ ...
Ông bạn đi cùng ông quay sang bắt chuyện với tôi:
-         Chú là nhà báo à?
Tôi cũng văn vở dở hơi một chút:
-         Bác thấy tôi giống nhà báo lắm à? Sướng nhỉ!
- Anh thấy chú có máy ảnh lại có vẻ thư giãn, nên anh đoán thế, chú làm nghề gì.
Ông hỏi tôi cũng đà đưa:
- Bác hỏi khó tôi rồi, tôi có làm việc gì ra việc gì đâu, dân lang thang quán xá, nhặt lá đá ống bơ... Thấy  thằng bạn hiền có máy ảnh, tôi mượn đi chơi, nào đã biết chụp chiếc gì.
Chẳng cần ông nói thêm tôi hỏi luôn: “ Bác không phải người ở đây?”. Ông nói là ở Hà nội lên thành phố núi chơi với anh bạn chí cốt, tức là ông bạn đang say chuyện với em.
Ông lại nói:
- Nghe anh Hoàng nói cả thành phố chỉ có quán cafe này ngon nhất, anh ấy rủ anh sang uống cafe trưa.
Vậy là “ông bạn đáng kính” kia tên là Hoàng. Tôi đưa mắt nháy cô chủ quán, em cũng đưa ánh mắt đồng tình sang tôi miệng cười rất tươi, góp chuyện:
- Tôi tình cờ qua đây, thấy cô em xinh đẹp, nhảy dù vào ngắm, thưởng thức cafe. 
Nghe tôi nói vậy, ông Hoàng cười to, quay hẳn mặt sang phía tôi,  rồi cao giọng đọc mấy câu. Tôi chẳng biết thơ của ông hay của ai đại loại là: “Kẻ dốt khoe chữ, người ngu học đòi”. Tôi thoáng nghĩ: gây sự đây! Kệ, coi như không biết, mà lại khen ông có tài thơ họa hay.  Được thể ông đọc thơ Đường, chẳng ra vần ra điệu gì, tôi chẳng biết mấy câu thơ ấy của ai nghe lạ hoắc. Ông bảo đó là thơ Đường ở Trung Quốc, ừ thì tôi cũng biết vậy. Tôi khen:
- Bác tài thật, thuộc thơ của các bậc vĩ nhân cổ xưa ở tận Trung Quốc, tôi cứ tưởng  thơ Đường, thơ gì gì thì cũng như nhau tuốt.
Ông ta bảo:
- Cậu không biết đấy chứ, thơ Đường có bảy chữ, tám câu, thơ Lục bát, câu trên lục là sáu, câu dưới bát là tám. Đó là những kiểu thơ uyên bác, người có trình độ mới làm được.
À ra vậy, cứ trên sau dưới tám là thơ Lục bát. Cứ bảy chữ tám câu là thơ Đường. Ông ta cao hứng đọc thơ Hàm Mạc Tử. Đọc xong ông phân tích: “ Vườn ai mướt quá xanh như ngọc. Lá trúc che ngang mặt chữ điền”. Đây là câu thơ đắt giá nhất của Hàm Mạc Tử... Tôi dỏng tai nghe ông đọc, ông bình... Để khỏi lộ chân tướng tôi cứ đá gà, đá vịt khen ông được thể ông dốc bầu “nghệ sỹ”. Thế là ông ta cùng ông bạn đọc bình liên khúc, còn ba người lặng im nghe là  anh bạn tôi,  em và tôi.
Ông Hoàng nói xong, đột nhiên đứng dậy nhìn em giọng dứt khoát: “ Anh về”, rồi đặt tờ 100 nghìn đồng lên mặt bàn. Em nhanh nhẹn trả lại 50 nghìn đồng. Ông mở ví cho vào kéo séc lại rất cẩm thận. Chẳng thèm chào chúng tôi lấy nửa lời, đàng hoàng ra khỏi quán lên xe đi thẳng. Chiếc xe lao đi giữa nắng trưa rát bỏng.
Quán cafe lại trở lại dịu dàng, mát mẻ như lúc chúng tôi đến.
          Khi ngoài đường im lặng dưới nắng hè oi ả. Thỉnh thoảng có một chiếc lá vàng rơi theo gió. Anh bạn nhà thơ có tiếng  trong làng ở tỉnh của tôi, giờ mới lên tiếng:
- Anh chịu chú đấy! Nghe chuyện đời của mấy lão dở hơi hết mấy tiếng đồng hồ.
Tôi cười:
-         Chuyện độc đấy chứ.
Chúng tôi ra về, câu chuyện của ông khách trong quán cafe làm cho tôi bứt rứt khó tả. Có những lúc lang thang thế này, mới biết đời sống xã hội. Chứ ngồi trong phòng làm việc suốt ngày, đúng là “như rắn chui ống”  chẳng biết gì đến thế giới quanh ta.

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 1 năm 2013

Xín Mần quê tôi

Xín Mần quê tôi!

Dấu ấn ngàn xưa, mảnh đất này
Bãi đá cổ thời tiền sơ sử 
Núi Gia Long bờ cõi biên thuỳ
Hang Thiên thuỷ hàng vạn năm tạo hoá
Động thần tiên, núi biếc muôn hoa.
Nặm Choong suối khoáng, rừng già
Đỉnh đèo Thác Gió mây là là bay
Rồng thiêng ẩm hiện trong mây
Thiên nhiên ban tặng làm say lòng người
Chè Shan Mận Hậu quế hồi
Mía đường, cốm dẻo, gạo Dui, tiếng khèn
Bậc thang thêu thảm lúa vàng
Biển mây, đỉnh núi ngô ngàn thắm xanh
Đậu tương, lê, táo trĩu cành
Ong soi mật nắng mùa chim gọi bầy.
Thoảng nghe em hát trong mây
Rượu ngô Táo Thượng ngất ngây men rừng
Tình người nồng thắm chân tình
Cho tình yêu đến, núi bừng sắc xuân
Xín Mần ơi! Xín Mần ơi!
Quê hương giầu đẹp rạng ngời biên cương! 


Một số hình ảnh trong hang Thiên Thủy



Thứ Năm, ngày 27 tháng 12 năm 2012

Mẹ yêu!


Mẹ yêu !
19:08 15 thg 2 2010Công khai0 Lượt xem40
 
Mẹ yêu! Hàng năm cứ Tết đến xuân về con lại nhớ mẹ.Ngày mồng hai tết năm ấy, 5 giờ chiều con đang trực cơ quan, anh con gọi điện cho con không  nói lên lời, con chỉ nghe được một câu đứt đoạn sau tiếng nấc: “Mẹ mất rồi!”. Con bủn rủn chân tay, trời đất tối sầm, con loạng choạng ngồi xuống bên bàn, trấn tĩnh lại một lúc lâu con đứng lên, con không khóc, ngày tết anh em về nghỉ ăn tết với gia đình. con gọi điện mời mấy anh em trong cơ quan nhà ở gần đến phòng làm việc. Nhờ  họ thay con thường trưc cơ quan, giao lại việc cho anh em, con trở về nhà, bố trí việc gia đình rồi gọi cho xe đến đón. Gia đình con cùng mấy anh em trong cơ quan về với mẹ. Chiếc xe đi xuyên đêm, ngồi trên xe con như người mất hồn, nước mắt trào ra con không khóc đâu, con cắn cặt chiếc khăn quàng cổ, người con tê dại, chân tay không theo ý mình nữa. Con tự nhủ phải cố gắng cúng rắn lên, lúc này rất cần sự bình tĩnh, để mọi người yên tâm và lái xe an toàn. Đến 4 giờ sáng về đến nhà. Con không bước nổi, các anh chị hàng xóm ra đón dìu con vào nhà. Như một tàu lá héo con gục xuống ôm mẹ vào lòng. Con gọi mẹ,  mẹ không nói với con một lời, từ  lúc ấy con không biết những gì sảy ra xung quanh nữa. Khi con tỉnh dậy trời đã sáng, bên con là bạn Mến đang bón cháo cho con. Con cố gắng ngồi dậy, đến bên mẹ. Cô dì chú bác anh em họ hàng trong làng ngoài xóm, các đồng chí lãnh đạo tỉnh,  huyện và đồng đội của bố mẹ, anh em trong cơ quan của anh chị em con, đến rất đông, tiếng trống kèn ai oán, không khí não nề ảm đạm. Dì Bình khác lên con bộ khăn áo tang trắng. Mẹ đã ra đi, con chợt nhớ ra nhiệm vụ của mình. Con đứng dậy những bước chân liêu xiêu loạng choạng, con vịn vào bậu cửa đứng thẳng lên. Tiễn đưa mẹ theo nghi thức nhà binh do đồng đội của mẹ tổ chức, đám tang có đến bốn năm  trăm người tiễn đưa mẹ ra đi. Mấy hôm sau con mới được nghe anh, em con nói lại: Như mọi năm sáng mồng hai Tết  anh em con về nhà ăn tết với mẹ khách đến đông vui, chúc tết mừng tuổi mẹ, mẹ vẫn khỏe mạnh, tỉnh táo nói cười, mẹ ăn được lưng cơm và vài miếng cam sau bữa ăn. Ba giờ chiều khách đã về mẹ bảo: “ Mấy anh em con sang nhà anh cả chơi, đi  mỗi nhà một tí kẻo hết Tết không đến chúc tết ai được, cu Thăng ở nhà với bà”. Thấy mẹ khỏe mấy anh em nghe lời mẹ, sang nhà anh cả, ở nhà với mẹ chỉ còn cháu đích tôn đưa võng cho bà nằm xem Ti vi. Nhà anh cả chỉ cách một con suối nhỏ mấy anh em chưa đến nhà anh thì cu Thăng đứng ra cửa gọi: “các bác ơi bà ngủ đầu nghiêng con không đặt lại được”. Mọi người chạy về, Mẹ đã bất tỉnh trái tim ngừng đâp. Anh chị em con cố gắng làm đủ mọi cách để mẹ tỉnh dậy. Nhưng mẹ đã ra đi.Con không nghĩ mẹ ra đi nhanh như thế! Vì nhiệm vụ ở biên giới trong thời gian nhạy cảm. Cả năm có một cái tết, cho anh em về nghỉ  xum họp với với gia đình ăn tết. Con  nghỉ trước tết  về thăm mẹ vào ngày 18 tháng Chạp, mẹ vẫn vui vẻ, khỏe mạnh. Mẹ dạy chúng con cặn kẽ, giao cho anh em chúng con mỗi đứa một trách nhiệm đối với gia đình, đối với anh em họ hàng, làng xóm. Con cứ ngỡ mẹ dạy bảo chúng con thường xuyên như thế thôi. Mẹ yếu mỗi khi trái nắng trở giời  vết thương  tái phát đau đớn mẹ vẫn cắn răng chịu đựng không kêu rên lấy nửa lời. Con hiểu mẹ kiên cường chống lại bệnh tật để chúng con yên tâm công tác. Mỗi lần con về mẹ cũng hay bảo ban, động viên con như thế. Sáng 20 con đi chợ,  mẹ bảo con đi chợ mua đũa với mua tăm chuẩn bị tết, khi  con đi chợ về mẹ hỏi: “Con có mua không? ”. Con thưa với mẹ, nhà có tre con vót đũa chẻ tăm không phải mua. Thấy mẹ không vui, con đi chặt cây tre già về vót  đữa, chặt cây giang về chẻ tăm. Tre già vót đũa rất đẹp, giang chẻ tăm không xước, tiện tay con vót mấy trăm đôi đũa, mấy bó tăm. Con cho vào bếp hơ lửa cho cháy hết tơ,  rồi hong lên bếp cho khô, bó thành từng bó. Mẹ rất vui, mẹ mang ra nắng phơi rồi gói vào giấy báo cất vào tủ bát rất cẩm thận. Ở nhà với mẹ được 5 ngày, thấy mẹ vui vẻ, khỏe mạnh con yên tâm về cơ quan. Khi mất mẹ rồi con mới hiểu: Mẹ đã  biết trước ngày mẹ ra đi. Mẹ căn dặn mọi điều và chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, từ thức ăn, đến từng chiếc tăm đôi đũa. Mẹ ra đi vào ngày tết các con có sẵn để dùng, không phải vất vả phiền hà đến ai. Vậy mà chúng con không biết.Mẹ cùng các con ăn một cái tết cuối cùng trọn vẹn. Mẹ ra đi vào ngày mồng hai tết, để chúng con khi tết đến xuân về, chúng con lại về nhà mình quây quần bên nhau, ăn tết đầm ấm như thuở sinh thời bố mẹ ở với chúng con.Hôm nay  ngày mồng 2 tết, mẹ ra đi tròn bốn năm rồi. còn một tháng hai sáu ngày nữa là mười bảy năm ngày bố con đi xa. Con làm mâm cơm mời bố mẹ về với chúng con chung vui ngày tết, cũng là ngày con nhắc nhở cho các cháu nhớ công ơn ông bà. Ngồi bên bố mẹ, con kể cho bố mẹ nghe mọi chuyện, từ công việc đến mọi điều trong cuộc sống của con, những gì con đã làm được và chưa được, cả những thành công, vướng mắc sai lần khuyết điểm của con trong năm qua.  Nói chuyện với bố mẹ, con thấy trong lòng thanh thản. Con biết bố mẹ nghe được lời con nói, bố mẹ hiểu được việc con làm. Bố mẹ đã đi xa, nhưng luôn gần giũ bên con, cho con vững bước đi trên con đường đang tới.
Ảnh của Nguoiconcuanui
4000 
  • Hoamuong
    Mùa Xuân nào mẹ cũng về bên con cháu em ạ.
    • miss
      • miss
      • 00:20 24 thg 2 2010
      thật là cảm động.....tình mẫu tử thật thiêng liêng và cao quý....chúc cho người ở lại luôn hạnh phúc....chúc cho người ra đi luôn mỉm cười.
      • Cựu Chiến Binh
        hôm ấy có nhẽ không đi được-cho anh địa chỉ để anh gửi quà mừng
        • Nguoiconcuanui
          Em cám ơn anh! Em rất muốn anh lên chơi với chúng em vào ngày vui của cháu. Anh không lên được gửi quà mừng cho cháu em cám ơn nhưng thực sự em ngại..
      • Hùng Trắng
        Thật xúc động! Dù sao mẹ cũng ra đi thanh thản, nhẹ nhàng. Chỉ hai ngày thôi mà mẹ dã sống thêm với cháu con một tuổi. Vậy là mỗi Tết nhà Minh lại có thêm một lí do nữa để đoàn tụ. Người ra đi để lại rất nhiều điều hay cho người ở lại. Nên vui hơn buồn!
        • Nguoiconcuanui
          Vâng đúng như vậy! Mỗi năm khi xuân về Tết đến anh chị em lại trở về nhà cha mẹ đón tết vui xuân và tưởng nhớ bố mẹ.
      • Người dùng Yahoo!
        • Người dùng Yahoo!
        • 18:45 22 thg 2 2010
        Đặt quảng cáo của bạn lên 2 triệu blog Yahoo Plus. Dùng thử MIỄN PHÍ với 30.000 blog đầu tiên! Xem tại: http://lienkettoancau.com/blog-plus.html
        • Ánh Mặt Trời
          Đầu tuần của năm mới, cũng là ngày làm việc đầu tiên của mọi người mở đầu cho xuân Canh Dần (mùng 9/1 AL), AMT chúc bạn khỏe vui và thành đạt.
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn bạn ! Chúc bạn những ngày đầu xuân mới vui vẻ và hiệu quả.
        • hongloan
          Cho mình thắp một nén hương tưởng niệm mẹ với!
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn Hong Loan! Chúc Hong Loan những ngày đầu xuân may mắn vui vẻ.
        • Công Trí
          Năm mới vui khỏe, hạnh phúc và tinh tiến!
          • Nguoiconcuanui
            Muội cám ơn Huynh! Muội chúc Huynh những ngày đầu xuân vui vẻ.
        • Nhang
          • Nhang
          • 07:38 21 thg 2 2010
          Cho mình chia sẻ với bạn nhé,mỗi chúng ta hãy sống tốt để Mẹ vui lòng nơi chí suối
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn bạn chia sẻ với mình.
        • Thang Ngọc Pho
          Chúc mừng năm mới!
          • Nguoiconcuanui
            Em kính chúc thầy những ngày đầu xuân thật vui!
        • Hoàng Lê
          HINH NEN` DUNG YEN THI` DEP HON
        • Hà Linh Trang
          Entry này như một nén tâm nhang tưởng nhớ người mẹ thân yêu của mình. Xin chia sẻ nhé NM!
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn Hagiang! Chia sẻ với NM.
        • binhbalme
          Ngày đầu xuân cũng là dịp để con cháu xum họp tưởng nhớ đến ông bà, tổ tiên. Chúc Ngọc Minh mùa xuân đầm ấm, ý nghĩa.
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh! Mỗi khi tết đến xuân về đại gia đình em lại đoàn tụ ở nhà bố mẹ ăn tết vui vẻ đầm ấm và tưởng nhớ công ơn cha mẹ sinh thành.
        • nguyen
          xin chia se noi niem nho me ,chuc ban luon vui ve khi nho toi cha me !
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn nguyenlien! NCCN sẽ luôn cố gắng!
        • Ngọc Diệp
          Chia sẻ nhé. Thật buồn khi người ta không còn Mẹ, nhưng dẫu sao điều đó không bao giờ tránh khỏi. Sống gửi thác về mà NCCN.
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn Ngocdiep! Không có gì mất mát lớn lao hơn là mất cha, mất mẹ. Như bố NCCN nói: " Ai già cũng phải mất, bố mất là lẽ thường, bố mất rồi bố m..
        • lai
          • lai
          • 13:11 19 thg 2 2010
          ...em lại nhớ Bà Nội....
          ...........những hồi ức...cần phải nín thở để trải qua...
          ..................chúc chị và gia đình luôn bình an...
          • Nguoiconcuanui
            Chị cám ơn em! Không gì mất mát lớn lao hơn là mất mẹ mất cha. Vì vậy trong cuộc sống chị luôn cố gắng em à!
        • Hoa Va`ng
          Xuân về hưởng phúc lộc vàng
          Canh Dần đem tới an khang đậm đà
          Thịnh vượng - may mắn trổ hoa
          Vạn sự như ý, cả nhà yên vui
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn chị:
            Năm mới hạnh phúc an khang
            Mọi việc may mắn bình an bằng người.
             
        • NTK
          • NTK
          • 01:37 19 thg 2 2010
          Hôm nay là ngày giỗ ba chị, may mắn là mẹ vẫn còn dù như ngọn đèn trước gió. Chia sẻ nỗi thương nhớ cùng Minh, chúc M và gia đình luôn sức khỏe, hạnh phúc và mọi sự như ý.
          • Nguoiconcuanui
            Em xin chia sẻ với chị và gia đình! Ngày dỗ là ngày con cháu tưởng nhớ đến cha mẹ, cũng là ngày anh chị em đoàn tụ bên nhau.
            Em cầu chúc Mẹ mạnh khỏe bình an trong năm mới!
        • Khói Sương
          Chúc Minh bình yên trong những hồi ức về mẹ!
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn N&G chia sẻ với Minh!
        • HAT CAT _ DIỆU SINH
          Mẹ mình cũng không còn nữa. Giao thừa, mình buồn nhớ mẹ qua, viết vài dòng thơ cho vơi chút chút...Đọc bài của Núi cùng tâm trạng , chị viết lại n..
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn chị, được chị đồng cảm em cảm động lắm chị à!
            Mẹ xa, con cháu ngậm ngùi
            Với con, không mẹ- đất trời cũng không!
            "...Hư vô, Không sắ c mông lung 
             Chốn linh thiêng ấy xa, gần? Mẹ ơi!
            Giao thừa mưa gió đầy vơi
            Hương hoa xin gửi dâng người cõi xa."
            Em đọc những câu này trào dâng xúc cảm rát lạ chị à! như chính em nghĩ về mẹ vậy. Em cám ơn chị nhiều!
        • Cựu Chiến Binh
          Nhấn chuột vào ảnh để xem
          • Nguoiconcuanui
            Vâng, chính là Trưởng bản thôn Chúng Chải xã Nàn Sỉn  anh à! Em đưa Thu Trang xuống bản cùng với anh em cán bộ xã.
            Em đã đọc bài, Thu trang có tình cảm với người dân quê em lắm, mà em đã có bài viết về chuyến đi công tác của cô ấy đến với nhân dân trong huyện em..
        • Ha
          • Ha
          • 02:20 18 thg 2 2010
          Chia sẻ cùng chị. Chúc chị năm mới mọi điều tốt đẹp
          • Nguoiconcuanui
            Chị cám ơn em! Chụ chúc em năm mới mạnh khỏe hạnh phúc và niềm vui!
        • Cựu Chiến Binh
          bài viết cảm động,cụ ra đi vào ngày 02,đã thụ hưởng một mùa xuân cuối cùng,thắp nén hương tưởng nhớ cụ chúc miền núi thật vui,thành công trong công cuộc xóa đói giảm nghèo
          • Nguoiconcuanui
            Vâng! mẹ em đã dành cho chúng em một cái tết trọn vẹn. và mẹ em cũng đã cho chúng em một ngày tết xum họp mỗi năm về ăn tết và dỗ mẹ. Nên anh em ch..
        • !!!
          • !!!
          • 23:46 17 thg 2 2010
          Trúc ko biết nói gì chỉ.....thấy lắng động trong lòng khi đọc hết entry này...lòng mẹ bao la như biển thái bình...ko phải một hay hai cái biển thái bì..
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn Trúc chia sẻ với NCCN, Tình mẹ bao la rộng lớn lắm không gì sánh được. Trên mỗi chặng đường của đời con mẹ là người luôn có mặt động viên..
        • VTA - NLC
          Minh giống Mẹ quá. Xin chia sẻ cùng Minh về việc thiếu vắng bố mẹ trong ngày vui này!
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh! Mẹ em có đôi mắt rất sáng và hiền dịu, mỗi lần nìn ảnh mẹ, em cảm thấy như mẹ đang nhìn em rất vui nhưng nghiêm nghị và dịu hiền như muốn nói một điều gì đấy.
        • Nguytruong
          Đọc bài của nguoiconcuanui_hg tôi lại nhớ đến má tôi. Đời má tôi không được may mắn đến trường học hành như con cháu sau này. Má biết chữ là do m..
          • Nguoiconcuanui
            Mẹ luôn thương yêu che trở cho con, dù biết chữ hay không biết chữ, thì mẹ cũng luôn dạy con những điều cần thiết cho cuộc sống làm người. Mẹ mình hiền lành nhưng rất nghiêm khắc, dạy bảo con cặn kẽ lắm.
        • yengia
          Chúc năm mới vui khoẻ,an khang thịnh vượng, hạnh phúc nha Núi.
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn chị! em chúc chị năm mới mạnh khỏe hạnh phúc và nhiều niềm vui!
        • CDL54
          • CDL54
          • 06:39 17 thg 2 2010
           Không thể nói được gì hơn.Cảm động em à.  
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh! Mẹ em mất vào mồng 2 Tết anh à.
        • Sao Hồng
          Mỗi dịp Tết đến Xuân về mọi nhà đoàn tự là lòng ta nhớ Mẹ nhất ! Tình cảm đó thật tự nhiên bỡi Mẹ là cội nguồn để bao đứa con hướng tìm về !
          • Nguoiconcuanui
            Em nói đúng! Mẹ là chỗ dựa tinh thần của con, dù ở đâu làm gì trong lòng con vẫn hướng về mẹ.
        • Bùi văn phúc
          CHúc một năm mới nhiều thành tích mới và mạnh khoẻ!
          • Nguoiconcuanui
            Cám ơn bạn! Chúc bạn mạnh khỏe, thành đạt và hạnh phúc
        • HChi -LÍNH KHÍ TƯỢNG PHÁO BINH
          Chào Tết "người con của núi

           gửi hai bài này chia sẻ vơi bạn...Thay lời muốn nói ,,,người con của núi rừng nhân ngày đầu nam
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh động viên chia sẻ với em những ngày đầu xuân mới!
            Những bài hát mang ý nghĩa, đi vào lòng những người mang tam trạng. em cám ơn anh nhiều!
        • Lính già - Nguyễn Bảng
          Những tình cảm với mẹ, Em đã chắt lọc từ trái tim. anh là đàn ông nhưng những ngày này cũng mang nặng nỗi nhớ về mẹ cha. Cha anh đã mất 18 năm rồi,..
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh chia sẻ động viên em! Mẹ em mất đã 4 năm rồi, những lúc vui, lúc buồn em đều cảm thấy có cha mẹ bên cạnh động viên an ủi. Bố mẹ em là bộ đội, tính rất nghiêm khắc, nhưng lại dịu hiền, hết mực thương yêu con, dạy bảo từng li, từng tí. Mỗi lần chúng em sai sót điều gì bố mẹ em thường ngồi vào bàn uống nước rất đường hoàng thân mật,  phân tích đúng sai, dạy bảo con như những người đồng chí nói chuyện với nhau. Cho nên chúng em có chuyện gì cũng nói với bố mẹ, bố mẹ luôn chia sẻ động viên chỉ bảo như người bạn thân thiết của chúng em.
            Giờ bố mẹ em đã đi xa nhưng em vẫn cảm thấy bố mẹ luôn gần gũi bên em, theo chúng em đi trên những nẻo đường.
        • NGUYENKHAC
          Xin chia sẻ tưởng nhớ mẹ ! Thật cảm động những dòng hồi tưởng về mẹ .
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn thầy! Mẹ em mất  chiều mồng hai tết thầy à! Mỗi tết đến mẹ lại về an ủi chúng em.
        • Anh
          • Anh
          • 12:40 16 thg 2 2010
          ANH RẤT CẢM ĐỘNG TRƯỚC TÌNH CẢM CỦA EM VỚI MẸ ! NĂM MỚI CHÚC EM HẠNH PHÚC VÀ THÀNH ĐẠT ! ANH BÁO EM MỘT THÔNG TIN VỀ BÃI ĐÁ NẤM DẨN . VỪA QUA ANH CÓ MỘT DỊP ĐI ĐIỀN DÃ NGHIÊN CỨU CÙNG VỚI PHI LÍP MỘT NHÀ NGHIÊN CỨU ĐẠI DIỆN CHO VIỆN VIỄN ĐÔNG BÁC CỔ TẠI VIỆT NAM. PHI LIP HẸN ANH LÊN HÀ GIANG VÀO MÙA HÈ NÀY ! ANH CÓ CHO PHI LIP XEM ẢNH VỀ HÒN ĐÁ MÀ EM TẶNG ANH TẠI NHÀ RIÊNG CỦA ANH ! VÀ SƠ BỘ NÓI VỚI PHI LIP Ý KIẾN CỦA ANH VỀ BÃI ĐÁ ! PHI LIP ĐANG RỦ ANH ĐI !
           
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh chia sẻ với em!
            Chúc mừng anh, các anh lên đi, cần gì về tư liệu anh cứ nói, em sẽ giúp các anh. Em biết Philip đã nghiên cứu bên Sa Pa và dự hội thảo về di sản đá cổ.
        • dodongart
           
          THÂN TẶNG NGỌC MINH !
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh ! mẹ em mất vào chiều ngày mồng 2 tết anh à.
        • Thường Dân núi Tản
           

          "ĐI hết thế gian , không ai thương con bằng mẹ !
          Đi suốt cuộc đời , không ai yêu mẹ bàng con !"
          Xin được chia sẻ với em tâm sự này !
           
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh đọng viên chia sẻ với em!
            Mẹ em vẫn khỏe mạnh, xinh đẹp, trong bộ quân phục đấy chứ anh nhi?! 
        • Phượng Đại
          Đọc bài viết của em thật cảm động!
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh! Em chúc anh những ngày xuân vui vẻ hạnh phúc.
        • hoaviet
          kHÊU BẤC TỎ ĐÊM CHẦY BÓNG MẸ
          NGHE THƯƠNG YÊU DẬY TRÁI TIM MÌNH
          CHÚC EM MÙA XUÂN TƯƠI ĐẸP
          • Nguoiconcuanui
            Em cám ơn anh! Bố mẹ em tuy đã đi xa, nhưng hình bóng vào tình cảm của cha mẹ luôn gần gũi, em vẫn cảm thấy cha mẹ đang hiện diện ở bên em khi xuân về tết đến.Mùa xuân thật tươi đẹp. Em chúc anh mọi điều an lành. 
        • Viên Anh
          Chia sẻ cùng bạn  
        • Khói Sương
          Bất kể lúc nào, ở đâu, ai còn Mẹ hay đã mất mẹ thì Mẹ vẫn luôn là chỗ dựa tinh thần kỳ vĩ nhất của mỗi chúng ta phải không chị?
          • Nguoiconcuanui
            Đúng vậy! Mỗi niềm vui hay nối buồn người mà mỗi chúng ta thốt lên tiếng đầu tiên là mẹ. Mẹ luôn thương yêu che chở cho con. Tình mẹ không ai có thể nói hết được chỉ biết rằng lúc nào ở đâu con vẫn cần có mẹ.