Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Đợi!

Lời ru mặn chát lòng ai
Đông qua nắng hạ đêm dài nhớ mong
Biết tình ấy những hư không
Đợi xuân trút lá thu đong nắng chiều

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Trăng khuya!

Trăng chao nghiêng gió cánh thơ
Cho ai đi nhặt ngẩn ngơ đêm dài
Trúc soi gương nước hương nhài
Ngọt ngào lành lạnh sương cài then mây
Suối in bóng cá nồng say
Đốm vàng mắt lá tròn xoay đá mòn.

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

Nỗi nhớ!


 Hoàng hôn tê tái giọt buồn
Biên cương lặng lẽ tím hồn chiều đông
sương theo gió lạnh mênh mông
Rì rào thông hát lặng không bóng người
Đường mòn lối vắng đơn côi
Khói lam mỏng mảnh chơi vơi lưng trời
Lẻ noi nỗi nhớ không lời
Cánh chim ngơ ngác tìm nơi yên bình
Người xưa nỡ vội vô tình
Đánh rơi nỗi nhớ chúng mình làm đôi

Cuối đông !


Ngày xuân chưa kịp đến
Hoa lá biếc ngậm chồi
Sương buông hờ lối vắng
Giá lạnh tìm ngọn nắng
Núi âm thần tím lặng
Gió lật nghiêng trang đời
Đông - Xuân dở khóc cười.
Đường rẽ sang đôi ngả
Đau xé cơn bão lòng
Chiều muộn con bóng xế
Mong manh lá cuối đông.

Mảnh trăng xưa!

Chia tay anh
trăng treo đầu núi
Mỏng manh chiếc lá cuối thu
Gió nhẹ lay, nghiêng vào đông rét
Em biết
Nụ chưa đơm hoa không chồi biếc,
Núi mây mờ khuất bóng cô dâu
Giá lạnh sương nhỏ giọt lệ sầu
Trên đỉnh núi nỗi buồn đơn chiếc
Hoài mong,
Ngày xuân ngàn lộc biếc
Anh trở về
        nhặt lại mảnh trăng xưa!

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Ánh mắt cháy lòng!

Ánh mắt!
dịu dàng đắm thắm trao nhau
lời không nói trong đôi mắt ấy
Ánh mắt cháy lòng
con tim bừng dậy
đớn đau nhức nhối
sưởi ấm cuộc đời
năm tháng dần trôi
Lắng lại trong nhau
một khoảng trời.

Rừng chiều!

Duyên nợ hững hờ
núi ôm mây
Nỗi riêng phảng phất
Gió nhẹ lay
Róc rách suối
Âm thầm lặng lẽ
Nước trôi xuôi
mòn đá hao gầy
Bước chân nắng
nhảy trên ngọn lá
Quên đường về
khuất nẻo rêu phong
Nức nở đơn côi gọi bạn
Tắc kè hoa nấc nghẹn
giữa rừng
Rả rích ve níu chiều
Lá sẫm màu 
đắng ngọt lời yêu!

Hành khất!

Canh thâu!
Gió cồn cào lững lờ trăng lạnh 
Lối vắng chân quen
lang thang gió trở về 
Tiếng ru chẳng thành lời
Nghẹn ngào bối rối
Sương mắt nước nhặt thưa
Có bao giờ? chợt nhớ ngày xưa?
Vắng tin đưa mỏi mòn mong đợi
Đêm vu vơ tên ai thầm gọi
Thẫm thờ ngày
mưa nắng bước chân qua
Hành khất mình ai
Rừng hoang vắng tình xa

Đổi mùa!

Đổi mùa!
Sương nồng hương đưa
Nốt trầm vụng về một nửa
Nghệch ngoạc vòm trời màu lửa
Hoàng hôn!
tắt dần nhoà nhạt mông lung
Người đi để lại nửa hư không
Đêm!
Gối đầu ngực gió
Lạnh gót chân lối cỏ
Khoảng khắc đổi mùa
Nghiêng sắc lá đông.

Nấm mộ!

Người đã quên rồi! Lối cũ đường xưa
Rêu phong nẻo về trượt ngã gió mưa
Khắc khoải rừng xa chim lẻ bạn
Hắt hiu vắng lặng chín mùa


Người đã quên rồi! Một thuở có nhau
Nỗi nhớ còn cào đêm thao thức
Nén niềm thương sâu trong lồng ngực
Hạ cồn cào đông nấc nghẹn cơn đau


Người xa rồi! Ngày ấy đã xa
Hoa Ly biệt trổ màu trắng xóa
Đắp nấm mộ vùi chôn tình quá khứ
Hồng gai giăng lạnh trắng màu.